Tập nhiễm bất lực và dọn dẹp

Khi khó khăn xảy ra, con người có xu hướng chấp nhận với hoàn cảnh sau nhiều lần thất bại hoặc tình trạng vẫn diễn ra trong một khoảng thời gian dài. Đây là hiện tượng trong hành vi và tâm lý học được biết đến như tập nhiễm bất lực hay learned helplessness.

Tập nhiễm bất lực là gì?

Tập nhiễm bất lực (learned helplessness) là hiện tượng một sinh vật sau khi trải qua nhiều lần thất bại, khó khăn hoặc sự khó chịu trong một khoảng thời gian dài mà không thể thay đổi được hoàn cảnh, sinh vật sau đó sẽ ngừng phản kháng và chấp nhận với hoàn cảnh đấy như một sự an bài.

Đây là một thuật ngữ được sử dụng rộng rãi trong hành vi và tâm lý học về động vật được đưa ra vào năm 1967 bởi nhà tâm lý học người Mỹ, Martin Seligman. Mặc dù vậy, tập nhiễm bất lực vẫn có thể áp dụng vào con người.

Tập nhiễm bất lực và vứt bỏ đồ vật

Vậy thì tại sao tôi lại muốn nhắc đến tập nhiễm bất lực ở một blog về tối giản này? Câu trả lời là vì có một tình trạng lặp đi lặp lại mà tôi đã từng gặp phải trong quá trình vứt bỏ đồ vật của tôi, “không bỏ được”.

Rất nhiều người cảm thấy vứt bỏ đồ vật rất khó khăn vì họ không thể bỏ đi những món đồ mà mình đã bỏ tiền ra mua, họ xem đó là một sự lãng phí hay mất mát. Trải qua nhiều lần “không bỏ được”, họ không muốn làm nữa và đồ đạc cứ thế tăng lên.

Nếu ý thức được tập nhiễm bất lực và hiểu được tại sao bạn không thể vứt bỏ đồ đạc của mình, hãy tin tôi đi bạn sẽ làm được thôi.

Vứt bỏ đồ đạc là một kỹ năng, không phải nhiệm vụ

Vứt bỏ đồ đạc không phải là một nhiệm vụ mà bạn sẽ làm một lần rồi xong, mà bạn phải tập và khiến nó trở thành một kỹ năng trong cuộc sống. Hãy biến nó thành một thói quen của chính bạn, nghe thật nực cười phải không, kỹ năng vứt đồ.

Giống như việc học ngoại ngữ, nếu chúng ta không luyện tập nói tiếng Nhật, chúng ta sẽ không thể nói chuyện với người Nhật được phải không. Học tiếng Nhật không thể nào thực hiện trong một lần, nó cần có kỹ năng và phương pháp luyện tập rõ ràng và bạn sẽ mất nhiều năm để trở nên thành thạo.

Từ lúc bắt đầu dọn dẹp và vứt đồ đạc của cá nhân, tôi đã mất 3 năm và vẫn đang tiếp tục cho đến hiện tại. Và tôi xem đây là một kỹ năng giúp tôi quản lý được đồ đặc cá nhân của mình.

Bản thân việc vứt đồ thật sự không tốn thời gian nhưng việc quyết định vứt đồ mới là khoản mất thời gian nhất. Tôi cũng đã gặp phải nhiều khó khăn để vứt bỏ và dọn dẹp mớ đồ tích luỹ của bản thân. Thời gian đầu nếu bạn không vứt bỏ được thứ gì thì cũng chẳng sao, nhưng bạn phải bắt đầu bắt tay vào chuyện vứt bỏ.

Ngày đầu tiên hãy dọn dẹp bàn học tập làm việc, ngày thứ hai hãy dọn dẹp tủ quần áo, và cứ như thế bạn sẽ mất khoảng một tuần cho việc này. Hãy bắt đầu ngay từ bây giờ, đừng “khi nào có thời gian mình sẽ làm”.

Đúng vậy, bạn có thể đóng bài viết này và bắt đầu vứt bỏ đồ đạc, không phải phải thành thạo tiếng Nhật thì mới nói tiếng Nhật được. Đây là một kỹ năng cần được thực hành và rèn luyện từng chút một. Tôi đã mất 3 năm và và tôi tin bạn có thể rút ngắn nó.

Tôi không phải là một bậc thầy về việc dạy cách vứt bỏ đồ vật nhưng hãy để tôi giới thiệu đến bạn quyển sách “Goodbye, Things” của tác giả Fumio Sasaki. Trong quyển sách này, tôi tin rằng 55 quy tắc trong việc vứt bỏ đồ đạc của ông sẽ giúp bạn rút ngắn thời gian quyết tâm vứt bỏ đồ đạc hơ, cũng như hiểu rõ những lợi ích mà nó mang lại như thời gian chăm sóc, sắp xếp đồ đạc hay không gian mà chúng chiếm giữ cũng như chi phí cho sự tồn tại của chúng.

Xin chào.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *